PHẢI HỌC CHO ĐƯỢC CÁI TÂM CỦA BÁC TRƯỚC NỖI KHỔ CỦA CON NGƯỜI

102

Đồng chí Trần Trọng Tân kể: Tháng 5.1951, từ Quảng Trị – vùng giặc Pháp tạm chiếm, đi 10 ngày mới đến Vinh (Nghệ An) là vùng tự do, nơi họp hội nghị Khu ủy 4 mở rộng. Tại đây mọi người được dự cuộc họp mặt với đồng chí Lê Duẩn để học tập gương đạo đức Bác Hồ nhân kỷ niệm 61 năm Ngày sinh của Người (19.5.1951). Đó là một cuộc đối thoại rất lý thú. Mở đầu, đồng chí Lê Duẩn nêu vấn đề: “Chúng ta học gương đạo đức Bác Hồ là học những gì?”. Lần lượt có 3 đồng chí đứng lên nóính, chí công, vô tư. Nghe xong, đồng chí nói, có mặt ở đây là những người thuộc hàng cán bộ lãnh đạo của Đảng cấp khu, cấp tỉnh mà chỉ trả lời như vậy, chứng tỏ các đồng chí còn thiếu suy nghĩ. Rồi Tổng Bí thư Lê Duẩn kể lại là đồng chí đã học về gương đạo đức Bác Hồ từ một mẩu chuyện nhỏ về Bác. Sau cuộc tổng khởi nghĩa tháng 8.1945 thành công, Bác từ chiến khu Việt Bắc về Hà Nội, ở nhà số 48 phố Hàng Ngang của một người dân để soạn thảo Tuyên ngôn Độc lập. Hôm đó, đồng chí thư ký ra nhắc Bác đi ngủ vì đã quá khuya, thì từ ngoài đường vang lên tiếng rao của một cháu bé “Ai mua lạc rang không?”. Bác nói dân mình còn khổ quá, trẻ con mà đêm khuya chưa được ngủ, còn phải đi kiếm sống. Và Bác đã khóc.

Theo đồng chí Lê Duẩn thì câu chuyện nhỏ đó đã thể hiện cái đức lớn của Bác Hồ, bắt nguồn từ sự cảm thông sâu sắc với nỗi khổ của con người. Chính từ tình cảm sâu đậm này mà tuổi trẻ, một mình với hai bàn tay trắng, Bác đã ra đi tìm đường cứu dân, cứu nước; Bác đã bôn ba qua nhiều nước, vừa tự kiếm sống, tự rèn luyện, tự học tập để hoạt động cách mạng và trở thành vị lãnh tụ của Đảng, được cả dân tộc tin yêu. Đồng chí cho rằng, học gương đạo đức Bác Hồ là học cho được cái gốc, tức là học cho được cái tâm của Bác trước nỗi khổ của con người.